Anh đơn giản là anh của em thôi !

By Thu Hà Nội

 

Anh Nguyễn Ngọc Lâm - Trung tướng 
Chính ủy lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh


Đơn giản anh là anh của em thôi !


Sáng nay (12/3/2009) anh Lâm gọi - nhìn đồng hồ vừa 9:00  anh hẹn lát nữa về tới Nhà khách Dinh Thống Nhất anh sẽ gọi.
 

Vừa dựng xe ngoài cổng bảo vệ 108 Nguyễn Du anh gác cổng đã báo anh Lâm vừa về. Đoán được khoảng thời gian chạy xe nên tôi cũng kịp đến đúng lúc. Hai mẹ con lên thăm anh trông anh lúc nào cũng vui vẻ - trong phòng đang có khách - thấy hay mẹ con vào họ đứng dậy chào hoá ra người cùng đoàn công tác với anh - chỉ một tiếng đồng hồ nữa là anh ra sân bay nên tôi ngồi chơi với anh không được lâu.


Ở tuổi 59 mà trông anh vui tươi trẻ trung - trong anh luôn thể hiện sự nhiệt tình chân thành đến độ gần gũi thân mật như chưa từng xa bao giờ. Hơn 30 năm hiện về như mới hôm qua.


Ngày tôi gặp anh khi vừa nhập ngũ anh ở chiến trường về học lớp cán bộ Tổ chức của hệ nghiệp vụ thuộc tiểu đoàn 25 - Học Viện chính Trị (TCCT) đóng tại Mỏ Chén-Giáp ranh sân bay Hòa Lạc cái xứ sở khỉ ho cò gáy xa dân bản xa chợ xa cả người thân ấy đã khiến đơn vị chúng tôi trở thành một gia đình lớn. Ngoài giờ lên lớp anh thường chơi thể thao tôi biết chơi cả bóng bàn lẫn bóng chuyền và chạy việt dã - từ quả đồi này sang quả đồi kia để đến bếp ăn tập thể. Nếp sống của người lính thật đơn giản và đầy tình thương.

Lần nào thấy bóng tôi lấp ló ngoài cửa sổ anh cũng gọi với vào và nhường cho tôi cây vợt bóng bàn - có khi cả trưa không ngủ để tập - mấy anh em mê bóng thường không ngủ trưa để được chơi nhiều hơn. Chẳng hiểu sao tôi gọi tất tật các anh học viên là "chú" và không trừ cả anh nữa anh lắc đầu ngầy ngoậy và ra chiều đỏ mặt hình như anh cũng xấu hổ nên quay mặt đi mà cười. "Chú" bộ đội 27 tuổi và tôi 18 tuổi - lứa tuổi thật trẻ trung đầy nhiệt huyết anh bảo đừng gọi anh bằng "chú" nữa. vì người yêu của anh cũng chạc tuổi em thôi... chị nguyên là cán bộ điều dưỡng của Viện Quân y Ninh Bình.


Những giờ tập bóng chuyền có sự huấn luyện của Thầy Tám - đội bóng chuyền Thể Công mới chuyển về hướng dẫn chúng tôi say mê thể thao và cũng tham gia đấu cọ sát trong nội bộ tiểu đoàn. Thời gian cuốn đi nhanh quá rồi cái lớp nghiệp vụ ấy cũng ra trường cuối tháng 12 năm 1975 chia tay anh hẹn gặp lại...


Khi gặp lại lần tiếp sau đó - anh ở Tàkeo (CPC) về QK9 và lên nghỉ tại nhà khách QK9 20 Hồ Biểu Chánh Quận Phú Nhuận TP HCM -  xa anh vừa đúng 5 năm tại Sài Gòn - anh đưa thiệp mời đám cưới hai anh chị vào dịp trước Tết 1980 tại Hà Nội. Tôi không ra dự đám cưới mừng anh chị.  Kể từ đó hai anh em giữ liên lạc thường xuyên.

Năm 1993 - khi ấy anh là Chánh Văn phòng Lăng Bác cùng anh Nguyễn Bắc Son Phó Văn phòng Lăng đón gia đình vợ chồng tôi và hai con về Hà Nội chơi. Như định mệnh anh coi chúng tôi như người ruột thịt ở xa về - anh em trong Lăng quây quần bên quán ăn số 5 Ngọc Hà để hàn huyên vui vẻ. Kể từ năm đó đến nay mười mấy năm rồi năm nào anh cũng gửi tặng gia đình tôi ở Sài Gòn cành đào Xuân của Lăng để chưng trong Nhà đón Tết. Mỗi khi gia đình có chuyện gì anh đều quan tâm thăm hỏi và động viên kịp thời. Với anh một sĩ quan cao cấp trong Quân đội có hàng ngàn nỗi lo nhưng chuyện gia đình thì anh không bao giờ bỏ qua. Gần đây báo QĐND đã viết một bài : Vị tướng đi bộ ba nước đông dương là nói đến cuộc đời chiến đấu của anh Nguyễn Ngọc Lâm Trung tướng chính ủy lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh trên vùng lãnh thổ VN - Lào - Campuchia.


Chia tay anh anh khoe được chị Ý Lan tặng bức chân dung Tranh Cát - một tuyệt tác của nghệ nhân đích danh làm tặng anh Nguyễn Ngọc Lâm với sự ngưỡng mộ ưu ái với cuộc đời và sự nghiệp nhà lính của anh.


Dù anh làm tới chức vụ gì đi nữa thì trong em - hình ảnh của anh thật gần  đơn giản anh mãi là anh của em thôi.

More...

Nơi bình yên chim hót

By Thu Hà Nội



 

(Tặng bé Thanh)


Em nhí nhảnh hỏi ta điều rất cũ

Rằng tình yêu có thật hay không

Trên thế gian nhiều thử thách bão dông

Ở nơi nào bình yên chim hót.


Ta mang cho em tình yêu tha thiết

Tự đáy lòng như trái chín trên cây

Tình yêu ngọt ngào má ấp trong tay

Như mật ngọt nhưng đừng ăn nhiều nhé.


Bởi yêu nhiều sẽ mau no mau chán

Tình yêu phải như nắng hạn gặp mưa

Mưa cũng phải có khi nhặt khi thưa

Mưa nhiều quá sẽ gây tai hoạ lớn.


Ta rất thương em biết không Thanh hỡi

Mùa trăng lên khao khát trăng tròn

Tình yêu cần những điều giản dị

Em nghĩ gì khi tuổi vẫn còn son./.


Thuhanoi.

More...

Hà Nội Khoảnh khắc bên em - thu âm lần 2

By Thu Hà Nội


Bài thử nghiệm đã được gửi tại đây:




Hà nội khoảnh khắc bên em

Nhạc : Đào Đức Long
Ca sĩ : Cao Xuân Dinh
Phối khí : Duy Kỳ
Phổ thơ : Thuhanoi - Gửi Người Hà Nội



Con chào cô thuhanoi! hôm nay 8 - 3 con chúc cô vui vẻ hạnh phúc và luôn tươi trẻ. Cô ơi con gửi tới cô bài hát này tặng cô nhân ngày Phụ nữ việt nam và tăng cho Hà Nội  con đã dồn hết tất cả tình cảm của mình dành tặng cô qua bài hat này. Bài hát chưa được tốt lắm vì con còn ít kinh nghiệm trong việc thu âm và thiếu thốn về điều kiện vật chất nên chưa đạt được hiệu quả như mong muốn. Con rất cám ơn cô đã động viên và giúp đỡ con qua việc thử nghiệm  bài hát trên Blog của cô  được nghe góp ý của cô để con rút được kinh nghiệm cho mình qua đây con cũng xin được cảm ơn những người bạn của cô đã cho con ý kiến đóng góp. Con mong sau này cô vẫn như là một người Bạn lớn của con và khi trong thời gian con đi thực tập cô thường xuyên liên lạc cho con đỡ buồn nha...hi hi hi...Con chào cô và chúc cô tràn ngập niềm vui trong ngày Quốc tế phụ nữ này...!

Bản phối khí mới hoàn toàn
Lời bài hát được chỉnh sửa
Câu nhạc xử lý lại phù hợp hơn

More...

Con thích nhìn mẹ cười (nhân ngày 8/3/2009)

By Thu Hà Nội


   
Ảnh 1: Mẹ cháu dâu. Ảnh 2: mẹ cháu gái.Ảnh 3: Mẹ con trai con gái (thuhanoi đứng)




  Con thích nhìn mẹ cười


Tám mươi rồi chỉ còn lại mẹ thôi

Cha đi xa đã mấy năm rồi

Trên khung ảnh cha đang cười rạng rỡ

Vẫn thì thầm những tiếng xa xôi...

Con muốn nhìn thấy những nụ cười

Trên gương mặt già nua vì tuổi tác

Nét đẹp ngày xưa còn in trên đôi mắt

Hanh hao gầy dáng mẹ thong dong

Tám mươi mùa xuân qua những tháng năm

Nhọc nhằn đời mình không sao kể xiết

Mười chín tuổi m đi theo kháng chiến

Sáu mươi năm tuổi Đảng rực màu cờ .

*

Con muốn nhìn thấy mẹ mỉm cười

Cùng các con cháu hân hoan mừng thọ mẹ
Cháu nội cháu ngoại đứa lớn đứa bé

Đứa có gia đình đứa học chăm ngoan.

Mẹ rất vui - mãn nguyện nhìn các con

Mỗi đứa mỗi ngành nghề theo đuổi

Những lo toan đời thường sớm tối

Vẫn quây quần về bên mẹ Mẹ ơi !

Lứa chúng con đứa đã năm mươi

Đứa ngoài bốn chục tuổi đời

Mà nhỏ bé vẫn muốn sà lòng mẹ

Chẳng chịu rời xa dù đã trưởng thành.

Đám cưới cháu nội cháu ngoại vui vẻ an lành

Đang chờ đón chắt yêu chào ngày mới

Hạnh phúc lâng lâng xoè tay tính tới

Còn mấy tháng nữa bà lại hát ru .

Như ngày xưa ở tuổi ấu thơ

Chúng con được ngoại chở che nuôi nấng

Nước mắt chảy xuôi dầm mưa dãi nắng

Tóc mẹ trắng giống tóc ngoại trắng phau .

*

Tứ đại đồng đường hạnh phúc muôn màu

Bông hoa đỏ mùa vu lan con cài trên ngực

Dắt tay mẹ cùng đi lễ Phật

Con muốn nhìn thấy mẹ cười thật tươi. 

 

Tám mươi mùa Xuân qua

Con yêu mẹ nhất trên đời./.

THN 4/3/2009


(Viết nhân ngày 8/3
và mừng thọ mẹ 80 tuổi vào ngày 30/4/2009
Nhận huy hiệu 60 năm tuổi Đảng vào 19/5)

More...

Bài hát: Bài ca yêu thương (10 cô gái ngã ba Đồng Lộc)

By Thu Hà Nội

Bài ca yêu thương
Nhạc và lời Võ Công Diên
Ca sĩ NSƯT Quỳnh Liên




Chiều nay về thăm Đồng Lộc nghe chuyện kể mười cô gái thanh niên xung phong
Các chị nằm đây dưới lòng đất mẹ tuổi xuân này dâng tặng quê hương
Đồng Lộc ơi thịt da em quyện vào sông núi
Cho nước sông La không bao giờ cạn cho tiếng quê mình nghĩa nặng tình sâu
Đồng Lộc ơi mảnh đất quê hương sâu lắng những ân tình
Đồng Lộc ơi chiều quê hương dạt dào trong nắng
Nghe tiếng ai ca đôi câu ví dặm
Nghe giọng ai hò rằng giận mà thương
Đồng Lộc ơi cô gái quê ta hóa thành thiên hùng ca



Bài hát Em ở nơi mô
Bài thơ Cúc ơi !
http://thuhanoi.vnweblogs.com/post/3280/135724



http://vuongtrong.vnweblogs.com/post/4186/42663


LỜI THỈNH CẦU Ở NGHĨA TRANG ĐỒNG LỘC 

Nhà thơ Vương trọng :
 
- Mười bát nhang hương cắm thế đủ rồi
Còn hương nữa hãy dành phần cho đất
Ngã xuống nơi này đâu chỉ có chúng tôi
Bao xương máu mới làm nên Đồng Lộc
Lòng tưởng nhớ xin chia đều khắp
Như cỏ trong thung như nắng trên đồi.


 - Hoa cỏ may khâu nặng ống quần kìa!
Ơi các  em tuổi quàng khăn đỏ
Bên bia mộ xếp hàng nghiêm trang quá
Thương các chị lắm phải không thì hãy quay về
Tìm cây non trồng lên đồi Trọ Voi cùng bao vùng đất trống
Các chị nằm còn khát bóng cây che.


- Hai mươi bảy năm qua chúng tôi không thêm một tuổi nào
Ba lần chuyển chỗ nằm lại trở về  Đồng Lộc
Thương chúng tôi các bạn ơi đừng khóc
Về bón chăm cho lúa được mùa hơn
Bữa ăn cuối cùng mười chị em không có gạo
Nắm mì luộc chia nhau rồi vác cuốc ra đường.


- Cần gì ư lời ai hỏi trong chiều
Tất cả chưa có chồng và chưa ngỏ lời yêu
Ngày bom vùi tóc tai bết đất
Nằm xuống mộ rồi mái đầu chưa gội được
Thỉnh cầu đất cằn cỗi nghĩa trang
Cho mọc dậy vài cây bồ kết
Hương chia đều trong hư ảo khói nhang.

                                                        Đồng Lộc 05-7-1995

_________

Bài thơ này được khắc vào bia đá ở nghĩa trang Đồng Lộc. Và cũng từ ý tưởng của bài thơ người ta đã trồng hai cây bồ kết ở nghĩa trang này đến nay hai cây bồ kết đã được 10 tuổi tán toả mát một vùng rộng trong nghĩa trang. 

More...

Xin lỗi năm tháng !!!

By Thu Hà Nội

@ Bài thơ này em đã được đọc rồi vẫn thấy xúc động khi đọc lại và nước mắt muốn rơi khi đúng lúc này em vẫn đang bơi trong nỗi buồn....dauchamphay!
---


Tuổi trẻ là niềm kiêu hãnh>THN

Xin lỗi



Xin lỗi em và tự mình xin lỗi
Bởi vì ta đang sống giữa đời thường
Đôi lúc ta vô hồn gặm nhấm vết thương
Tưởng như thế chỉ mình ta đau đớn


Em của ta hay ta ngày xưa...khi ta chưa kịp lớn
Cứ bồng bềnh ngụp lặn cứ chơi vơi
Em ạ Chỉ có ta mới tự cứu mình thôi
Chào ngày cũ và chôn vùi dĩ vãng...


Hạnh phúc nhỏ nhoi như cây nến sáng
Thổi bùng lên ngọn lửa giữa tim mình
Cây cuối mùa trút lá đón mầm xanh

Tuổi trẻ có bao nhiêu mà hoang phí !


THN 3/3/2009

More...

Xin nỗi buồn vơi đi

By Thu Hà Nội



Em!!! dauchamphay



Cữ ngỡ mặt trời hôm qua ngưng trệ
Để ngỡ ngàng mây che phủ tầng không
Em và ta bổng hóa mênh mông
Gần nhau thế mà tưởng như xa cách...


Nỗi buồn vơi đi - dỗi hờn dấu mặt
Bình minh sáng này em vẫn xinh tươi
Khô giọt nước mắt - lúng liếng em cười
Và như thế lòng ta thanh thản.


Ta muốn nhìn em cười chớp mi đen thẳm
Sự hồn nhiên lấp lánh những vì sao
Em của ta hay ta ngày xưa... không khoảng cách chen vào
Và ấm áp vun xới mùa sinh nhật.


Thuhanoi.

More...

Bài hát mới: Em ở nơi mô

By Thu Hà Nội



Em ở nơi mô
Nhạc : Võ Công Diên
Thơ : Yến Thanh
CS NSND: Thu Hiền






Sáng đầu ngày bè bạn ngồi uống cafe sáng tình cờ tôi được nghe bản nhạc mang đậm âm hưởng dân ca xứ Nghệ.

Cảm tác ngẫu hứng của nhạc sĩ không chuyên về cô TNXP Ngã Ba Đồng Lộc khiến tôi lặng đi trong sự thiêng liêng tôn kính người con gái tuyến lửa năm xưa. Xin đồng cảm với tác giả đôi lời.

Ngay sau đó anh Công Diên đã gửi tặng thuhanoi bài hát này.
Cảm ơn anh và nhà thơ & Yến Thanh.




Bài viết tư liệu do Khải Nguyên sưu tầm và cung cấp

Chị thuhanoi ơi! Sẽ thật có lỗi nếu không đưa bài thơ gốc này lên. Em vừa đi Đồng Lộc về có chụp hình ngôi mộ chị Hồ Thị Cúc:




CÚC ƠI!

Yến Thanh (tên thật là Nguyễn Thanh Bính)

Tiểu đội đã xếp một hàng ngang
Cúc ơi! Em ở đâu không về tập hợp
Chín bạn đã quây quần đủ hết
Nhỏ Xuân Hà Hường Hợi Rạng Xuân Xanh
A trưởng Võ Thị Tần điểm danh
Chỉ thiếu mình em
Chín bỏ làm mười răng được

Bọn anh đã bới tìm vẹt cuốc
Ðất sâu bao nhiêu bọn anh không cần
Chỉ sợ em đau nên nhát cuốc chùng

Cúc ơi! Em ở đâu?
Ðất nâu lạnh lắm
Da em thì xanh
Áo em thì mỏng

Cúc ơi! Em ở đâu?
Về với bọn anh tắm nước sông Ngàn Phố
Ăn quýt đỏ Sơn Bằng
Chăn trâu cắt cỏ
Bài toán lớp 5 em còn chưa nhớ
Gối còn thêu dở
Cơm chiều chưa ăn

Em ở đâu hỡi Cúc?
Đồng đội tìm em
Đũa găm cơm úp
Gọi em
Gào em
Khản cổ cả rồi
Cúc ơi!

(Ngã ba Đồng Lộc 25/7/1968)



*----^0^---*


TÔI VIẾT BÀI THƠ "CÚC ƠI!" Ở NGÃ BA ĐỒNG LỘC
Yến Thanh


Ngày 20/4/1965 quốc lộ 1A qua Nghệ An - Hà Tĩnh bị cắt đứt địch tập trung đánh vào ngã ba Đồng Lộc với mật độ bom đạn tăng dần. Mãi đến thời kỳ địch gọi là "ném bom hạn chế" từ 1/4/1968 đến 31/10/1968 thì toàn bộ lực lượng của Tổng đội thanh niên xung phong (TNXP) N55-P18 của chúng tôi được điều về đảm bảo giao thông ở túi bom chảo lửa này. Bảy đại đội TNXP gần 1000 cán bộ đội viên rải trên các trọng điểm ác liệt đoạn từ cống 19 đến Địa Lợi. Riêng đại đội 552 (của tiểu đội 4 - Võ Thị Tần) được chốt chặn đoạn từ Cầu Tối trở vào Truông Kén khoảng 2km đặc biệt là 300 mét từ Cầu Tối đến Trường Thành chúng tập trung bom đạn huỷ diệt.

Từ cuối tháng 4/1968 đoạn 300m này chỉ còn là đống bùn nhão đêm xe bò qua vệt bùn quánh quanh miệng hố bom. Dưới những vệt bùn bị đào lên lật xuống ấy là bổi vọt đá đất tre phên và ... bùn nhão bùng nhùng xe qua như đưa võng. Chính là địa bàn chốt giữ của đại đội Võ Thị Tần và Hồ Thị Cúc suốt gần ba tháng trời (1/4/1968 đến 23/7/1968) nhưng cả tiểu đội gồm 15 nữ đội viên vẫn an toàn. Thế mà... ngày 24/7/1968 các tiểu đội khác vẫn làm việc trong 300m này để kịp thông xe ban đêm.

Riêng tiểu đội 4 của Tần và Cúc được phân công đi đào công sự và hố hầm chữ A tại eo núi Trọ Voi (cách trọng điểm cũ khoảng 300m). Từ trưa địch chỉ tập trung đánh ở toạ độ lửa ngoài Trường Thành. Đến khoảng 16h cùng ngày 24-7 thì tốp cuối cùng 3 chiếc máy bay phản lực tiêm kích rút ra biển. Bất ngờ một chiếc quay lại trút bom xuống đúng vị trí Tiểu đội 4. Một quả bom tấn dội đúng hầm của 10 cô ẩn nấp chôn sống cả 10 cô. Khi tan khói bom chạy lại thì không thấy cô nào mà xẻng cuốc mũ nón còn nằm ngổn ngang bên miệng hố bom. Cả VP Tổng đội cán bộ Ty Giao thông toàn bộ C552 C557 đổ dồn về đào bới. Sau hai tiếng thì tìm thấy 9 cô đã hy sinh nhưng thể xác vẫn còn nguyên như đang nằm ngủ. Cả 9 cô: Võ Thị Tần Nguyễn Thị Nhỏ Dương Thị Xuân Nguyễn Thị Hà Trần Thị Hường Võ Thị Hợi Hà Thị Xanh và Trần Thị Rạng đều ẩn nấp ở cái hào dài vừa đào xong. Riêng Hồ Thị Cúc (tiểu đội phó) không thấy. Có người nghi là Cúc chạy xa lên núi nên vừa khóc vừa gào vừa đào kể cả tôi. Còn 9 cô lần lượt được đặt lên cáng thương khiêng về xếp một hàng ngang sau eo núi Bãi Địa (thuộc xã Xuân Lộc) cách đó chừng 2km. Đào tìm Cúc suốt chiều đêm 24/7 và sáng ngày 25/7 vẫn biệt tăm (?).

Chiều 25/7 Ty Giao thông vận tải Hà Tĩnh (nay là sở Giao thông Vận tải) điện cho máy ủi anh Uông Xuân Lý ra đào tìm. Trong khi anh Lý vận hành máy ra hiện trường thì chi bộ 552 họp do đồng chí Nguyễn Hải Đường bí thư chủ trì. Nghị quyết của chi bộ là: tiếp tục đào bằng tay sự đào bằng máy sẽ làm nát thi thể của Cúc thì đau xót quá. Vì thế máy ủi anh Lý ra hiện trường lại phải đánh về. Tại BCH đại đội 552 10 các hòm đã khiêng đi 9 cái còn cái hòm của Cúc lúc này dân mê tín dù thương nhưng họ vẫn bắt khiêng ra ngoài vườn. Tự nhiên nỗi xúc động thương xót dâng trào trong tôi. Tôi chạy ra vườn tro (*) nhà BCH C55 ngồi cạnh hòm của Cúc vừa khóc vừa viết. Viết nhưng chưa đặt được tên bài. Tôi nhớ gì viết nấy khi nhớ lại hình ảnh 9 cô được đặt trên 9 cáng xếp hàng ngang da dẻ còn hồng hào tôi cứ ngỡ là tiểu đội đang tập hợp lúc còn sống. Tôi cứ viết thế viết như một ký sự tuyến lửa bằng thơ:

Tiểu đội đã xếp một hàng ngang
Cúc ơi! Em ở đâu không về tập hợp
Chín bạn đã quây quần đủ hết
Nhỏ Xuân Hà Hường Hợi Rạng Xuân Xanh
A trưởng Võ Thị Tần điểm danh
Chỉ thiếu mình em
Chín bỏ làm mười răng được

Khi sắp 9 tên tôi chủ ý đặt Rạng Xuân Xanh ra sau câu để toát lên cái "bi" có "hùng". Đồng thời nghĩ đến 10 mới có 9 tôi vội nhớ câu phương ngôn của cha ông thường dạy "Ở đời cũng phiên phiến thôi chín bỏ làm mười căn kẹ chi lắm". Nhưng 9 là 9 con người 10 là 10 anh hùng tôi phản bác lại như một lời ai oán: "chín bỏ làm mười răng được". Và diễn tiến sau đó... cứ thực mà viết. Chỉ đến đoạn nhớ về quê Cúc (xã Sơn Bằng huyện Hương Sơn Hà Tĩnh) có dòng sông Ngàn Phố bạt ngàn xanh trong quê Cúc có loại quýt ngon nổi tiếng tôi lại viết:

Cúc ơi! Về với bọn anh
Tắm nước trong Ngàn Phố
Ăn quýt đỏ Sơn Bằng
Chăn trâu cắt cỏ

Mạch cảm xúc tự nhiên chảy cho đến khi hoàn thành là 3 tiếng đồng hồ. Đến lúc đặt tên bài là "Hồn Trinh nữ ở đâu" viết rồi lại xoá. Tôi nghĩ nội dung cả bài như một bài điếu sao bài lại vẽ ra lãng mạn như Nguyễn Bính. Nguyễn Bính xưa khóc người hàng xứ nhưng mình khóc người thân với lòng căm thù xót xa gần gũi. Tôi quyết định để giản dị hai chữ "Cúc ơi". Tôi không dám đọc lại và dí vào túi áo chỉ sợ ai bắt được họ lại mắng mình là anh vô tâm vô cảm. Trong hoàn cảnh này lại thơ với thẩn.


Suốt chiều 25/7 đêm 25/7 và tận trưa 26/7/1968 mới tìm thấy Cúc đang ngồi trong hầm tròn đầu đội nón bẹp dí và vai còn dựng cái cuốc. Mười đầu ngón tay toe toét còn đọng máu khô. Chắc Cúc đã dùng hai tay cào bới trong tuyệt vọng khi biết mình đã bị vùi dưới hố bom khá sâu. Mà đào sao được khi quả bom tấn lao từ hàng ngàn mét độ cao lại gặp phải đất sỏi đồi rắn sức công phá phi thường. Hố bom có đường kính 15 mét sâu 9 mét tương đương với 1700m3 đất đồi lấp đè 10 cô (mãi 5 ngày sau tôi đo được số liệu trên).

Ở đơn vị 552 thường gọi Hồ Thị Cúc là "Cúc mục". Vì Cúc còi cọc mặt choắt lại mắt luôn nhìn xuống tóc cụt cỡn loe hoe như đuôi bò mặt dợm buồn hiền lành tốt bụng nhưng kiệm nói. Lên 1 tuổi (1945) cha Cúc chết đói. Mẹ con Cúc ở với ông nội và o Loan. Ông nội mất mẹ tái giá lúc 4 tuổi - Cúc được chú ruột và o Loan nuôi lớn tận ngày đi TNXP. Thường ngày Cúc chăn trâu cắt cỏ lên 8 tuổi Cúc bị một nồi cám lợn đang sôi sục đổ vào mình bỏng nặng. Thoát chết nhưng để lại một vết sẹo suốt từ vai xuống thắt lưng nhưng Cúc dấu cả tiểu đội.

Viết như thế để bạn đọc hiểu rằng: Tại sao tôi lại chọn Cúc để mượn Cúc nói lên cả tiểu đội anh hùg. Những năm tháng ấy... Tôi và tiểu đội 4 Võ Thị Tần như anh em trong nhà tôi thường vẽ gối khắc bút bày toán văn cho các o. Tôi sáng tác cả hoạt cảnh tấu thơm hò cho các o diễn...

Ba mươi tám năm trôi qua tôi không thể nào quên được 6 năm sống bên những người anh hùg ở Ngã ba Đồng Lộc thời CMCN. Tôi xin cảm ơn bạn đọc gần xa đã yêu quý bài thơ "Cúc ơi" của tôi. Như một nhân chứng lịch sử. Rồi đây tôi cũng sẽ về với tiểu đội 4 nhưng phim "Ngã ba Đồng Lộc" vẫn còn các tuyển tập thơ bài thuyết minh ở khu di tích Ngã ba Đồng Lộc còn đó. "Cúc ơi" sống là tôi còn sống.

Vinh 19/5/2006

(*) Theo nguyên bản không biết là trọ cọ hay là tre

Viết bởi Khải Nguyên - 01 Mar 2009 01:07


More...

Chuyến tham quan Dung Quất đầu năm (6/1/2009)

By Thu Hà Nội



Nhân dịp những sản phẩm đầu tiên ngày 22-2-2009 tại Nhà máy lọc dầu Dung quất - Thuhanoi gửi Clip tham quan hồi tháng trước trong dịp về thăm Quảng ngãi . Vì thời gian quay vào lúc 5 - 6 giờ chiều nên không nhìn rõ - Không gian rộng lớn mà quay bằng máy chụp ảnh du lịch. Mong mọi người thông cảm.



Bài liên quan Kỳ II đi thăM Dung Quất

More...

Bài hát mới: Hà Nội Khoảnh khắc bên em

By Thu Hà Nội


Hà nội khoảnh khắc bên em

Nhạc : Đào Đức Long
Ca sĩ : Cao Xuân Dinh
Phối khí : Duy Kỳ
Phổ thơ : Thuhanoi -
Gửi Người Hà Nội




 

Chau chao co!..That bat ngo va may man cho chau khi duoc doc tho cua co va chau cam nhan duoc tho cua co rat hay  rat dong cam va di vao long nguoi. Tuy rang chau khong biet sang tac tho nhung khi doc tho cua co no da khoi nguon cam hung trong tam hon chau ! Chau cam thay giua co va chau co mot cai gi do rat chung ve Ha Noi chinh vi the khi doc duoc bai tho ( Gui Nguoi Ha Noi ) cua co tu nhien trong chau co ngay cam hung de viet nen mot tac pham am nhac tu bai tho nay va the la chau da viet nen bai hat ( Ha Noi Khoanh Khac Ben Em ) phong theo tho cua co. Rat mong duoc dong y cua co va mong co tham khao cho chau y kien dong gop.

    
Chau xin cam on co! chuc co va gia dinh dau nam moi suc khoe hanh phuc van su nhu y. chuc co luon luon tuoi tre nhu nhung van tho co viet chuc co se co nhieu tac pham hon nua de chau va moi nguoi cung duoc thuong thuc!....


Thua co day la trich ngang cua chau de co chau minh hieu nhau hon:

              

  Ho va Ten: Dao Duc Long.

  Ngay Sinh: 18/07/1983.

  Nghe nghiep: Bo Doi ( hien dang hoc DH VHNT QD ).

  Noi sinh: TP Yen Bai.

  Hien dang song: TP HN.



Thưa cô Bài hát này cháu đã Tự thu âm tuy rằng chưa được hay và còn nhiều hạn chế cháu xin gửi cô nghe thử và cho cháu lời nhận xét. Cảm ơn cô rất nhiều!....


Ngày 17/2/2009.
Đào Đức long.

Lời cảm ơn

Bài thơ Gửi người Hà Nội của thuhanoi đã có mặt trên mang tháng 12/2004 - nhưng đến hôm nay mới được nhạc sĩ bắt gặp - cái duyên hội ngộ này mang đến cho chúng ta một sản phẩm âm nhạc thật tuyệt. Cảm ơn nhạc sĩ cho bài thơ được chắp cánh cùng những giai điệu da diết yêu thương mảnh đất Hà Nội (Đông Đô-Thăng Long) nghìn năm văn hiến >

Thuhanoi xem đây như món quà đầu năm - hơn nữa có thể đây sẽ là bài hát kỷ niệm Hà Nội Nghìn năm (2010) mà tác giả thơ nhạc muốn tặng đến những người con đất Việt.


Một giọng ca rất ngọt làm ta liên tưởng đến ca sĩ Ngọc Tân những nốt luyến láy rất nghề của Ngọc Tân ta đã tìm thấy trong giọng ca này. Đây là sự phối hợp - là duyên kỳ ngộ.


Mời các bạn cùng cho ý kiến góp cho lời nhạc TRONG PHẦN NÀY CHỈ LÀ THỬ NGHIỆM - nếu có ý kiến đóng góp cho nhạc hay hơn các bạn viết tiếp dưới đây. Chân thành cảm ơn.


More...

Hạnh phúc ở quanh ta

By Thu Hà Nội


 



Loài hoa cho hương sắc
Chim trời cho tiếng trong
Mây đan những sắc hồng
Từ sợi vàng tia nắng

Tình yêu như ánh sáng
Bình minh phía hừng đông
Mỗi ngày một niềm mong
Vo thật tròn năm tháng

Hạnh phúc khi được sống
Giữa bè bạn thân yêu
Anh cứ cho thật nhiều
Cứ bâng khuâng ngóng đợi

Mùa vui rồi sẽ tới
Yêu thương ở quanh đây
Xòe bàn tay - nắm tay 
Dạt đào niềm hạnh phúc ./.



Thuhanoi.

More...

Đếm chiều

By Thu Hà Nội



"Hoàng hôn lạnh dáng chiều tà
Sương thu giăng lối trăng nhòa trong mây
Đường xưa lối cũ teo gầy
Đông như đến sớm lá lay phay ....buồn"

Huydang41bg
---




Đếm chiều


Lại bắt gặp áng thơ vần vũ
Có gì anh thao thức với Trăng
Khoảng trời mộng ước giăng giăng
Khoác vào nỗi nhớ Mùa Đông bớt gầy...


Hoàng hôn chếnh choáng chân mây
Cỏ may dan díu với ngày với đêm
Buồn chi khúc chiết thời gian
Riêng ta - ta lại hân hoan đếm chiều./.


THN 14/10/2008

 

 

 



Hội thi cám hoa Sở GTVT

More...

Ngày Lễ Tình nhân 14-2-2009

By Thu Hà Nội

Thân tặng những người bạn của thuhanoi
trong ngày lễ tình nhân.
14-2

 



Hà Nội dập dìu trước lễ tình nhân
Người người chen nhau tìm quà để tặng
Riêng một người ngày ngày thầm lặng
Kết hoa cho người mua tặng nhau

Có một thời ta kết cho nhau
Những chùm hoa hồng đỏ thắm
Chưa có Valentine mê đắm
Ta trong nhau vẫn ngọt lời yêu.

Hà Nội ơi thời con gái diễm kiều
Không có Socola và Hoa Hồng xứ sở
Nụ cười môi em hồng lên bỡ ngỡ
Đủ làm trái chín đầu cành ...

Thương làm sao nhớ làm sao Hà Nội của anh
Hà Nội của em và những người bạn
Mùa năm nay Valentine hò hẹn
Đón những vòng tay thương yêu.

Gửi tâm tình về những khát khao
Valentine Hà Nội hồng lên màu nắng mới
36 phố phường rạo rực như thầm gọi
Tay trong tay ta hạnh phúc bên mình./.


More...

Thơ về các loài Hoa - Lan Mokara đỏ

By Thu Hà Nội

Cây lan Mokara đỏ này do Tú cho khi sâu bệnh rầy nâu làm cho nát lá
cây không lớn được về nha thuhanoi 4 tháng nở hoa trong dịp Tết
giờ vẫn tiếp tục cho nụ mới dài gần 50 cm.













Hoa không phụ lòng người chăm sóc Hoa khoe sắc trả công cho người

More...

Lan Dendro trong vườn nhà

By Thu Hà Nội



Năm ngoái anh Hòa đi Lào về cho 4 bụi lan nay nở được hai chậu còn 2 bụi kia giống như dương sỉ không chịu tra hoa hình như có quả luôn.


Lan Dendro

Lan Dendro


Lan Dendro



Lan Dendro (phóng hình lớn)


More...